Featured
Posted in Tổng hợp

♉ Welcome to my home ♉


logo

 

🐱🐱🐱

Chủ nhà: Miu Devil

Nick thường dùng là miu_s2_booV, miuhaeshim, miumiu96

 

Cung: Kim Ngưu

 

Năm sinh: 1996

 

🐱🐱🐱

Đây là WordPress của một con mèo lười. WordPress được lập ra với mục đích thể hiện tình yêu với idol và BL.

🐱🐱🐱

– Trong WordPress của mình đa số đều là những bài viết có liên quan tới BL (nam x nam), cho nên nếu các bạn không yêu thích thể loại này, có thể click back.

– Những bài viết có chủ đề 18+ đều sẽ được khóa password. Các bạn có thể vào mục Password để tìm gợi ý.

  • Password Đam mỹ: Here
  • Password Fanfic: Here

– Các tác phẩm trong WordPress dù cho là edit hay là tự viết thì cũng đều là công sức của bản thân mình bỏ ra. Hi vọng mọi người tôn trọng, không mang đi lung tung.

– Vì lý do cá nhân, mình sẽ đặt pic một số chương.

– Mình không share password hay word. Các bình luận hỏi về hai vấn đề này, mình sẽ không trả lời.

– Có vấn đề gì cần hỏi, các bạn có thể hỏi trực tiếp dưới bài viết này hoặc hỏi trong mục Hội hủ nữ ‘chong xáng’. Hạn chế hỏi dưới các bài viết không liên quan.

– Mình không phải là người giỏi văn, cũng không biết tiếng Trung, cho nên nếu có sai sót gì trong quá trình edit / viết truyện, mong mọi người bỏ qua cho.

– Có thể góp ý thoải mái, nhưng hãy bình luận một cách lịch sự và có văn hóa. Những bình luận mang tính chất so sánh, công kích và tiêu cực sẽ bị mình xóa bỏ.

 

 

🐱🐱🐱

♡ Đam mỹ:

  • Tối Cường Nghịch Tập Đại Thần
  • Mối Tình Đầu Công Lược Hệ Thống
  • Bỉ Thì Bỉ Thì
  • Mạt Thế Cự Cổ
  • Thư Tình Gửi Tần Thúc
  • Trọng Sinh Chi Kim Sắc Hôn Nhân

~

♡ Fanfic:

Sẽ viết tiếp Nghịch Ái trong tháng 12 này.

~

♡ Ngôn tình:

Tạm drop vô thời hạn.

 

¸.•♥•.¸¸.•♥• 🐱🐱🐱 •♥•.¸¸.•♥•.¸

Rất vui vì các bạn đã ghé thăm. Hi vọng các bạn yêu thích WordPress này của mình ^^

 

Advertisements
Posted in Đam mỹ

Bỉ Thì Bỉ Thì 2 – 26


Chương thứ hai mươi sáu:

 

 

Quay về Đông Hồ ăn cơm trưa, Nhạc Lăng cùng Hứa Cốc Xuyên ngồi một lát liền tự mình rời đi. Nhạc Lăng quay về trường quân đội, Hứa Cốc Xuyên quay về Trường Phản. Tâm tình của hai người khẳng định sẽ không tốt, chẳng qua Yến Phi tin tưởng bọn họ rất nhanh liền có thể khôi phục. Dù sao cũng không phải sinh ly tử biệt gì đó, chỉ là bà xã ra nước ngoài du học, không thể gặp mặt nhau trong một khoảng thời gian rất dài mà thôi.

 

 

Kết quả ngày hôm sau, thời điểm nhận được cuộc gọi về báo bình an của Tiêu Dương, Yến Phi liền nghe thấy Tiêu Dương ở đầu dây bên kia phẫn nộ rống to: “Yến ca! Em muốn cùng Vệ Văn Bân tuyệt giao! Em nhất định phải cùng cậu ta tuyệt giao!”

 

 

“Đã xảy ra chuyện gì”

 

 

“Anh tuyệt đối không thể ngờ được cái tên Park Tae Seok nhà cậu ta kia có bao nhiêu quá đáng! Cái gì mà tuần sau mới qua Mỹ công tác, cho nên không tới tiễn Vệ Văn Bân. Cái tên kia căn bản là đã chạy đến Mỹ a! Còn ôm một bó hoa hồng đỏ tươi chờ sẵn ở cổng. Còn buồn nôn lôi kéo nói là muốn tặng cho Vệ Văn Bân kinh hỉ. Cái đệch a! Hai người bọn họ không coi ai ra gì đứng ở nơi đó mãnh liệt hôn hít, cậu ta căn bản là cố ý kích thích em cùng lão Tiêu!”

 

 

“Ha ha ha, được, anh ủng hộ các em tuyệt giao với cậu ta!” Yến Phi kinh ngạc.

 

 

Lập tức, Tiêu Dương phẫn nộ biến thành khổ sở: “Yến ca, em nhớ Hứa ca. Hứa ca có phải hay không đã quay về Trường Phản?”

 

 

“Ừm. Cậu ấy trở về ngay hôm đó. Sau khi em đi, cậu ấy vẫn luôn âm trầm.” Yến Phi thuận thế mở miệng khuyên bảo: “Tiểu Dương, em không cần hâm mộ Văn Bân. Đừng nhìn cậu ta cùng Park Tae Seok dính rịt lấy nhau, vấn đề giữa hai người bọn họ so với các em còn nhiều hơn. Văn Bân khẳng định không nói cho các em biết chuyện Hàn Quốc bên kia chuẩn bị cho Park Tae Seok một hai chục người làm ứng cử viên để kết hôn, hơn nữa bọn họ không thừa nhận thân phận của Văn Bân. Vấn đề khó khăn duy nhất của em cùng Cốc Xuyên chỉ là hai nơi tách biệt.”

 

 

Tiêu Dương căn bản không nghĩ tới Park Tae Seok thế nhưng có vị hôn thê!

 

 

“Park Tae Seok đối với Vệ Tiểu Bạch chỉ là tùy tiện chơi đùa? Cái đệch!”

 

 

“Park Tae Seok không phải tùy tiện chơi đùa, theo như anh thấy, anh ta đối với Văn Bân là nghiêm túc. Chẳng qua khó khăn mà hai người bọn họ gặp phải so với em cùng Bách Chu nhiều hơn rất nhiều, cho nên em thật sự không cần quá để ý mấy hành động buồn nôn của hai người bọn họ.”

 

 

“…” Tiêu Dương không tức giận, mà là khinh thường nói: “Em còn tưởng rằng Park Tae Seok người này làm Thái tử gia rất uy vũ a, không nghĩ tới còn có loại sự tình rách nát này. Hừ, anh ta nếu giải quyết không được, em tuyệt đối giật dây Vệ Tiểu Bạch quăng anh ta.”

 

 

“Chuyện của Văn Bân anh sẽ chú ý. Các em ở Mỹ cố gắng học tập, tranh thủ trở về sớm một chút.”

 

 

“… Ừm.” Nghĩ nghĩ, Tiêu Dương không đem tính toán của Tiêu Bách Chu nói với Yến Phi, hiện tại nói việc này còn quá sớm.

 

 

Lại cùng Yến Phi hàn huyên một hồi, Tiêu Dương còn phải đi thu xếp hành lý tạm thời kết thúc cuộc nói chuyện. Buông điện thoại xuống, Yến Phi cười cười, sau đó lại thở dài, tiểu bạch không phải nên xứng với một đoạn tình cảm đơn giản mới đúng sao, như thế nào lại gặp phải một đại sắc lang phức tạp như vậy? Yến Phi hi vọng Park Tae Seok có thể giải quyết tốt vấn đề của gã, đừng dể cho tiểu bạch vốn đơn thuần một ngày nào đó biến thành sành đời.

 

 

Nhạc Thiệu trước đó đã gọi điện thoại cho Park Tae Seok đem những lời Vệ Văn Bân nói ở trên xe thuật lại một lần cho gã biết. Park Tae Seok không nhiều lời, chỉ nói một câu ‘Tôi biết rồi’. Cùng một bản chất với Park Tae Seok, ở trong mắt của Nhạc Thiệu, nếu Park Tae Seok không xử lý được đám lão già trong nhà gã thì gã cũng không phải là đệ nhất Thái tử gia của Hàn Quốc, cho nên anh một chút cũng không để ở trong lòng.

 

 

 

 

Vừa tiến vào tháng mười, thời tiết liền chuyển lạnh rõ ràng, chẳng qua Yến Phi bởi vì nhiệt độ cơ thể cao hơn so với trước khi mang thai, chỉ cảm thấy rốt cuộc cũng đã mát mẻ. Nhoáng cái Tiêu Bách Chu, Tiêu Dương cùng Vệ Văn Bân đã rời đi nửa tháng. Đế đô cũng bắt đầu chính thức tiến vào mùa đông, tháng 11 tới rồi.

 

 

Trong bồn tắm mát xa đổ đầy nước ấm, Yến Phi dựa lưng vào Tôn Kính Trì, cái bụng phình lên rất to. Tiêu Tiếu cùng Nhạc Thiệu mát xa hai chân sưng phù cho hắn. Đứa nhỏ đã gần 7 tháng, bụng của Yến Phi đã lớn tương đương với phụ nữ có thai 9 tháng. Thời điểm sờ bụng còn có thể rõ ràng đụng đến lưng, cái đầu nhỏ của đứa nhỏ. Cũng bởi vậy, thân thể của Yến Phi càng thêm cồng kềnh, mệt mỏi. Từ sau khi thời gian mang thai của tiến vào hậu kỳ, hưng phấn cùng kích động của Nhạc Thiệu, Tôn Kính Trì và Tiêu Tiếu cũng biến thành đau lòng cùng lo lắng.

 

 

Bọn nhỏ tựa hồ cũng thích ngâm mình ở trong dòng nước ấm áp, im lặng, không có động tĩnh gì, dường như đang ngủ. Mát xa của bồn tắm cùng ba người cũng làm cho Yến Phi giảm bớt một ít khó chịu trên thân thể, hắn nhắm mắt cũng cảm thấy buồn ngủ. Tiêu Tiếu ngồi ở bên cạnh chân của Yến Phi hơi dùng sức xoa bóp một chút, trên đùi lập tức xuất hiện một vết lõm vào, nửa ngày cũng không khôi phục được. Tiêu Tiếu khó chịu hôn lên bụng của Yến Phi, Nhạc Thiệu nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Thời gian không sai biệt lắm.” Tiếp đó, anh cùng Tiêu Tiếu trước hết bước ra khỏi bồn tắm, mặc vào áo tắm.

 

 

Trong nước có động tĩnh, Yến Phi mở mắt, lầm bầm: “Đến lúc đi ra rồi?”

 

 

“Ừm, đã được một giờ.” Tắm quá lâu người sẽ choáng váng.

 

 

Yến Phi ngâm tới mức không có khí lực cử động, ba người cũng không cần hắn cử động. Tôn Kính Trì đóng lại công tắc của bồn mát xa, sau đó ngồi chồm hỗm nâng Yến Phi dậy, Tiêu Tiếu cùng Nhạc Thiệu ở bên cạnh bồn tắm đỡ lấy hai cánh tay vươn ra của Yến Phi, nương theo lực đạo của ba người, Yến Phi từ trong bồn tắm đứng dậy. Nhạc Thiệu trước hết lau qua tóc cho hắn, Tôn Kính Trì từ trong tay của Tiêu Tiếu tiếp nhận áo tắm mặc vào cho hắn. Mặc xong, Tiêu Tiếu cùng Nhạc Thiệu đỡ Yến Phi chậm rãi từ trong bồn tắm đi ra, Tôn Kính Trì ở phía sau ôm lấy thắt lưng của Yến Phi giúp hắn ổn định cơ thể. Chờ sau khi xác định Yến Phi đã đứng vững, y mới buông lỏng tay.

 

 

Một tay đỡ tay của Nhạc Thiệu, một tay đỡ lấy thắt lưng của mình, Yến Phi chậm rãi đi ra khỏi phòng tắm. Ngồi xuống bên giường, Yến Phi hai tay chống ở trên giường, trên người bảo trì tư thế nghiêng về phía sau, hắn hiện tại chỉ có thể ngồi như vậy. Nhấc chân để Tiêu Tiếu lau khô cho hắn, Yến Phi xê dich về phía sau, ngồi hẳn lên giường. Tôn Kính Trì cầm máy sấy đi ra, Nhạc Thiệu ngồi chồm hỗm ở trên giường phía sau Yến Phi chống đỡ thân thể của hắn, Tôn Kính Trì giúp Yến Phi sấy tóc.

 

 

Đợi sấy khô tóc, ba người lại thay quần áo cho Yến Phi, sau đó đỡ hắn từ bên trái nằm nghiêng xuống. Trong lúc đó, Yến Phi không ngừng thở hắt ra, giảm bớt cảm giác bị đứa nhỏ đè ép lên nội tạng của mình.

 

 

Đắp chăn tốt rồi, Yến Phi lên tiếng: “Các em cũng ngủ sớm một chút.”

 

 

“Ừm, lập tức đi ngủ.” Cho hắn một nụ hôn chúc ngủ ngon, Tôn Kính Trì cầm lấy máy sấy cùng với áo tắm Yến Phi vừa thay ra đi vào trong phòng tắm, Nhạc Thiệu cùng Tiêu Tiếu cũng đi theo, xử lý sự tình cá nhân. Yến Phi một tay theo thói quen đặt ở trên bụng, dán vào sống lưng một đứa nhỏ, nhắm lại hai mắt.

 

 

Trong phòng tắm, Tiêu Tiếu buồn bực nói: “Tớ không có ý định để Phi sinh tiếp, rất khổ sở.”

 

 

Tôn Kính Trì gật gật đầu: “Tớ cũng vậy. Có đứa nhỏ tất nhiên là điều vô cùng hạnh phúc, nhưng Phi thật sự rất khổ sở.”

 

 

Nhạc Thiệu nói thẳng: “Sau này ai còn ở trước mặt tớ nhắc đến chuyện để anh ấy sinh đứa nhỏ, tớ liền trở mặt! Mẹ nó, không phải bà xã của mình căn bản là sẽ không đau lòng.”

 

 

“Là bà xã của mình cũng chưa chắc sẽ cảm thấy đau lòng a.” Tiêu Tiếu khó chịu nói: “Bọn họ chỉ muốn để Phi sinh đứa nhỏ, căn bản mặc kệ Phi có thể hay không khó chịu. Phi vốn là nam nhân, vốn không nên sinh đứa nhỏ gì đó. Hai đứa nhỏ là đủ rồi. Đứa nhỏ của ba anh em chúng ta, ai quan tâm bọn họ có chê ít hay không.”

 

 

Tôn Kính Trì hỏi: “Lão tứ, cậu bên kia sao rồi, có thể nghỉ ngơi hay không?” Sinh ý trên phương diện bạch đạo của công ty Phong Viễn có 70% là Tôn Kính Trì phụ trách, nếu muốn tháng 12 có thể chuyên tâm làm bạn với Yến Phi, y hiện tại mỗi ngày cơ hồ đều làm việc không ngừng nghỉ.

 

 

Tiêu Tiếu mặc kệ sinh ý bạch đạo, cậu chủ yếu phụ trách mảng súng ống đạn dược. Tôn Kính Trì hỏi cậu có thể hay không nghỉ ngơi cũng chính là hỏi cậu có thể hay không buông xuống công việc trong tay. Tiêu Tiếu trả lời: “Còn một ít sự tình, tớ cùng thuộc hạ mở cuộc họp, dặn dò một chút, là có thể nghỉ ngơi.”

 

 

Nhạc Thiệu nói: “Muốn dặn dò gì để tớ thay cậu dặn dò, cậu ngày mai ở nhà nghỉ ngơi đi. Trong nhà chỉ có Yến Tam Ngưu cùng Điền Vãn Hương, bụng Phi lại lớn như vậy, tớ thật sự rất lo lắng.” Người tìm tới vẫn đang tiến hành huấn luyện, tạm thời chưa thể dùng đến.

 

 

Tiêu Tiếu lập tức nói: “Được, ngày mai tớ ở nhà không đi làm.”

 

 

“Tớ tối mai sẽ không về nhà ăn cơm, phải đến bộ quốc phòng một chuyến.” Nhạc Thiệu nói, “Bộ trưởng tìm tớ bàn chút việc.”

 

 

Tôn Kính Trì nói: “Tớ tranh thủ về sớm một chút.”

 

 

“Ừm.”

 

 

Ba người ở trong phòng tắm sấy khô tóc liền đi ra. Yến Phi đã ngủ, ba người động tác rất nhẹ trèo lên giường. Tiêu Tiếu nằm ở bên cạnh Yến Phi từ phía sau ôm lấy hắn, vừa lúc có thể vuốt bụng. Nhạc Thiệu cùng Tôn Kính Trì phân biệt mỗi người đắp một chiếc chăn, tránh cho lúc ngủ đụng tới bụng của Yến Phi. Hai người bọn họ sáng mai đều phải dậy sớm, không thể cùng Yến Phi ngủ chung một chăn.

 

 

Buổi sáng, Yến Phi còn đang trong giấc mộng bị từng đợt xoa bóp thắt lưng thoải mái đến tỉnh lại, tiếp đó, hắn chợt nghe thấy thanh âm ôn nhu hoàn toàn bất đồng với biểu tình khuôn mặt của một người: “Phi, nên rời giường.”

 

 

“Tiểu Tiểu…” Yến Phi đem tay của đối phương kéo lại đặt ở trên bụng mình, trên bụng lại nổi lên bọc nhỏ.

 

 

Bàn tay tiến vào trong áo ngủ rộng rãi được làm bằng tơ lụa vuốt ve cái bọc nhỏ mới nổi lên, Tiêu Tiếu hôn lên khuôn mặt của Yến Phi: “Nên dậy thôi, đói bụng rồi đúng không?”

 

 

“Anh không đói bụng, heo con đói bụng.”

 

 

Ánh mắt của Tiêu Tiếu tràn ngập ý cười, hôn nhẹ lên thái dương của Yến Phi: “Em đỡ anh dậy?”

 

 

“Được.”

 

 

Tiêu Tiếu đem Yến Phi đỡ dậy, lấy quần áo ở nhà thay cho hắn. Quần áo của Yến Phi hiện tại đều là kiểu trang phục truyền thống Trung Quốc rộng rãi thoải mái nhất. Đi vào giày vải thủ công mềm mại, Yến Phi một tay đỡ lấy thắt lưng của mình đứng lên, hắn hiện tại đi đường phải đỡ lấy thắt lưng, gánh nặng của hai đứa nhỏ cũng không phải là phép tính đơn giản như gấp hai lần một đứa nhỏ gì đó.

 

 

“Em hôm nay không đi làm?” Rửa mặt xong, Yến Phi hỏi.

 

 

“Em không cần tới công ty nữa, có chuyện gì thì gọi điện thoại, gọi điện thoại không giải quyết được có thể giao cho nhị ca hoặc là Hắc ca. Em ở nhà cùng anh.” Tiêu Tiếu đỡ Yến Phi đi ra ngoài.

 

 

Yến Phi không chỉ trích Tiêu Tiếu chậm trễ công việc, tin tưởng bọn họ có chừng mực. Hắn lại hỏi: “Em mấy giờ thì dậy?”

 

 

“Em cũng vừa mới dậy không bao lâu.”

 

 

Yến Tam Ngưu cùng Điền Vãn Hương đang ở trong phòng bếp bận việc, con trai sắp thức dậy. Trời lạnh, rau không trồng được. Hai người giữ lại hai con gà để nuôi đẻ trứng, dư lại đều giết, đợi đến mùa xuân năm sau lại nuôi tiếp. Hai người hiện tại cũng thường xuyên ngủ lại ở Đông Hồ bên này, chăm sóc con trai.

 

 

“Cha, mẹ, con dậy rồi.”

 

 

Điền Vãn Hương vừa nghe liền nhanh chóng đem bữa sáng đã chuẩn bị tốt bưng tới phòng ăn. Có sữa, có trứng chim, có cháo cùng có cả bánh nướng nhân ngọt. Tiêu Tiếu kéo ra ghế ngồi đỡ Yến Phi ngồi xuống, kế tiếp ngồi ở bên cạnh hắn. Yến Tam Ngưu cùng Điền Vãn Hương đã ăn qua. Hai người đem bữa sáng mang lên xong liền tiếp tục ở trong phòng bếp bận rộn.

 

 

Nhìn thấy hai người rời đi, Yến Phi nói: “Từ sau khi anh mang thai, người vất vả nhất chính là bọn họ.”

 

 

Tiêu Tiếu nói: “Chờ anh ở cữ xong, em sẽ sắp xếp người dẫn bọn họ ra ngước ngoài chơi một chuyến.”

 

 

“Được.”

 

 

Kế tiếp, Yến Phi chuyên tâm ăn bữa sáng. Ngoại trừ giai đoạn đầu ăn uống không tốt, trong khoảng thời gian mang thai khẩu vị của Yến Phi đều rất không tồi, điểm này là điểm ba người Tiêu Tiếu an tâm nhất. Yến Phi hiện tại thời gian đi bộ mỗi ngày đã tăng lên 5 tiếng đồng hồ.

 

 

Ở trong sân thong thả chậm rãi bước từng bước, Yến Phi hỏi một việc mà hắn vẫn luôn không hỏi tới: “Một mình Trọng Bình đỡ đẻ cho anh, có an toàn không? Thằng bé không phải là chuyên ngành phụ sản đi.”

 

 

Tiêu Tiếu nghĩ nghĩ, nói: “Chuyện này bọn em vẫn luôn không biết phải mở miệng thế nào với anh.”

 

 

“Xảy ra chuyện gì?”

 

 

Tiêu Tiếu do dự nói: “Anh mang thai chính là song bào thai, Trọng Bình nói thời điểm sinh sản song bào thai sẽ có rất nhiều tình huống đột phát, đặc biệt là đứa nhỏ thứ hai rất dễ xảy ra tình trạng khó sinh, một mình em ấy khẳng định là không có biện pháp hoàn thành, phải có bác sĩ chuyên ngành khác ở đó.”

 

 

Yến Phi nhíu mày, nếu không phải không có sự lựa chọn, hắn cũng không mong muốn để Giản Trọng Bình đỡ đẻ cho mình. Tiêu Tiếu hôn hôn miệng của Yến Phi, Nói: “Trọng Bình đưa ra một đề nghị đối với bọn em, em cùng nhị ca, tam ca đều cảm thấy khả thi, không chỉ bởi vì anh cùng hai đứa nhỏ của chúng ta, còn vì cháu, chắt, hậu đại của chúng ta.”

 

 

“Đề nghị gì?”

 

 

Tiêu Tiếu đem sự tình mà bọn họ trước kia thương lượng hơn nữa đã bắt đầu chuẩn bị nói cho Yến Phi. Yến Phi lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó chính là trầm tư, ở sau khi Tiêu Tiếu giải thích xong, hắn tiếp tục đi tản bộ, nhưng rõ ràng đang suy nghĩ cân nhắc. Đi hơn 20 phút, Yến Phi một mực trầm mặc mở miệng: “Ý tưởng của các em rất tốt. Cho dù anh không nguyện ý, nhưng vì hai con heo con này, anh cũng không thể mạo hiểm. Cứ như vậy đi, ấn theo kế hoạch của các em. Chẳng qua phải bảo đảm an toàn, anh không muốn sinh đứa nhỏ xong lại nghe thấy truyền ra tin tức nam nhân sinh đứa nhỏ gì đó. Đứa nhỏ về sau có để ý hay không trước hết mặc kệ, anh rất để ý.”

 

 

“Em biết, bọn em sẽ bảo đảm không sơ hở tí nào.”

 

 

“Ừm.”

 

 

Đi đến gần 12 giờ, Yến Phi đã mệt muốn chết lúc này mới để Tiêu Tiếu đỡ hắn trở về nghỉ ngơi. Sau khi biết được thời điểm sinh đứa nhỏ thứ hai có khả năng cao là khó sinh, Yến Phi vẫn luôn rất lo lắng. Hắn không lo lắng có thể hay không ở trên bụng động dao, hắn lo lắng đứa nhỏ xảy ra vấn đề. Nghĩ đến hai con heo ở trong bụng mình này sẽ có một đứa không thể thuận lợi sinh ra, hai tay của Yến Phi sờ sờ đứa nhỏ bên trai, sờ sờ đứa nhỏ bên phải, lo lắng.

 

 

“Phi, Trọng Bình chỉ  mới nói là có thể, không phải tuyệt đối.”

 

 

Đứa nhỏ lại bắt đầu duỗi tứ chi, Tiêu Tiếu ở trên bụng của Yến Phi sờ sờ bọc nhỏ. Yến Phi nói: “Anh hiện tại có thể cảm thụ được cảm giác đứa nhỏ là một miếng thịt trên người người mẹ. Hai đứa chúng nó là hai cục thịt lớn lên ở trong người anh. Thời điểm anh ca hát có thể cảm nhận được rõ ràng chúng nó rất cao hứng, thời điểm anh không thoải mái cũng có thể cảm nhận được chúng nó không thoải mái.” Yến Phi sờ rồi lại sờ, “Heo con, hai anh em các con phải thuận buồm xuôi gió ra ngoài a.”

 

 

Tiêu Tiếu ánh mắt tràn ngập ý cười: “Con trai của chúng ta khẳng định là ngoan nhất!”

 

 

“Khó nói.” Yến Phi nhéo nhéo cái mũi của Tiêu Tiếu, ba ba ba của đứa nhỏ cho đến bây giờ đều cùng chữ ‘ngoan’ này vô duyên.

 

 

Tiêu Tiếu chớp chớp mắt, vô cùng ‘thuần khiết’ nói: “Em tuyệt đối là người ngoan nhất trong ba anh em bọn em.”

 

 

“Phốc!” Yến Phi cực kỳ không nể tình, tiếp tục nhéo cái mũi của Tiêu Tiếu, xem có dài ra hay không, Tiêu Tiếu ngoan ngoãn cho hắn nhéo. Thật sự rất ngoan, một chút cũng không có ý tứ phản kháng. Nhéo đủ rồi, Yến Phi buông tay, nói: “Ngày mai anh muốn tới bệnh viện một chuyến.”

 

 

“Có phải hay không bụng không thoải mái!” Tiêu Tiếu tức khắc liền nóng nảy.

 

 

Yến Phi xoa xoa mặt của Tiêu Tiếu, nói: “Không phải, không có nơi nào không thoải mái. Anh muốn giáp mặt cùngTrọng Bình nói một chút yêu cầu của anh thời điểm sinh đứa nhỏ, gọi điện thoại hoặc để các em thuật lại sẽ không rõ ràng, cũng thuận tiện muốn tới chỗ của Tần Trữ một chuyến, nhìn xem có  thứ gì tốt hay không. Chủ yếu là rất buồn chán, anh muốn ra ngoài hít thở không khí.”

 

 

Vừa nghe như vậy, Tiêu Tiếu lập tức không còn khẩn trương, nói: “Được, ngày mai em đưa anh đi.”

 

 

~ ~ ~ ~ ~

 

 

* trang phục truyền thống Trung Quốc:

 

* bánh nướng nhân ngọt:

 

 

__________