Nổi bật

♉ Welcome to my home ♉


logo

 

🐱🐱🐱

Chủ nhà: Miu Devil

Nick thường dùng là miu_s2_booV, miuhaeshim, miumiu96

 

Cung: Kim Ngưu

 

Năm sinh: 1996

 

🐱🐱🐱

Đây là WordPress của một con mèo lười. WordPress được lập ra với mục đích thể hiện tình yêu với idol và BL.

🐱🐱🐱

– Trong WordPress của mình đa số đều là những bài viết có liên quan tới BL (nam x nam), cho nên nếu các bạn không yêu thích thể loại này, có thể click back.

– Những bài viết có chủ đề 18+ đều sẽ được khóa password. Các bạn có thể vào mục Password để tìm gợi ý.

  • Password Đam mỹ: Here
  • Password Fanfic: Here

– Các tác phẩm trong WordPress dù cho là edit hay là tự viết thì cũng đều là công sức của bản thân mình bỏ ra. Hi vọng mọi người tôn trọng, không mang đi lung tung.

– Vì lý do cá nhân, mình sẽ đặt pic một số chương.

– Mình không share password hay word. Các bình luận hỏi về hai vấn đề này, mình sẽ không trả lời.

– Có vấn đề gì cần hỏi, các bạn có thể hỏi trực tiếp dưới bài viết này hoặc hỏi trong mục Hội hủ nữ ‘chong xáng’. Hạn chế hỏi dưới các bài viết không liên quan.

– Mình không phải là người giỏi văn, cũng không biết tiếng Trung, cho nên nếu có sai sót gì trong quá trình edit / viết truyện, mong mọi người bỏ qua cho.

– Có thể góp ý thoải mái, nhưng hãy bình luận một cách lịch sự và có văn hóa. Những bình luận mang tính chất so sánh, công kích và tiêu cực sẽ bị mình xóa bỏ.

 

 

🐱🐱🐱

♡ Đam mỹ:

  • Tối Cường Nghịch Tập Đại Thần
  • Mối Tình Đầu Công Lược Hệ Thống
  • Bỉ Thì Bỉ Thì
  • Mạt Thế Cự Cổ
  • Thư Tình Gửi Tần Thúc
  • Trọng Sinh Chi Kim Sắc Hôn Nhân

~

♡ Fanfic:

Sẽ viết tiếp Nghịch Ái trong tháng 12 này.

~

♡ Ngôn tình:

Tạm drop vô thời hạn.

 

¸.•♥•.¸¸.•♥• 🐱🐱🐱 •♥•.¸¸.•♥•.¸

Rất vui vì các bạn đã ghé thăm. Hi vọng các bạn yêu thích WordPress này của mình ^^

 

Mạt Thế Cự Cổ – 116


Đệ nhất bách thập lục chương

 

 

Ngày thứ tư, Red King cập bến, vài người rời khỏi du thuyền, lại có thêm càng nhiều hội viên hoặc những người nhận được thiệp mời ra nhập. Ngô Diệp cùng cha mẹ lên bờ nghỉ ngơi đi dạo một buổi chiều, tại trước khi du thuyền xuất phát mới trở lại thuyền.

 

 

Trên thuyền nhiều hơn không ít những gương mặt ‘quen thuộc’, trong đó có những người thường xuyên có thể thấy mặt trên các bản tin truyền hình, tạp chí tài chính và kinh tế, thậm chí cả trên những tờ truy nã do cảnh sát quốc tế công bố. Nếu thích xem bảng xếp hạng XX người có lực ảnh hưởng nhất toàn cầu của tờ báo <X quốc>, tuyệt đối có thể nhận mặt kha khá người ở đây.

 

 

Ngô Dung từng cho rằng bản thân đã được coi như là một trong những người cao cấp có tiền nhất, bây giờ nhìn thấy những gương mặt này, nhất thời cảm giác được bản thân trước đây quá tự cao tự đạo. Cho dù ông đã từng nắm giữ khối lượng tài sản lên đến mười mấy triệu thì đã sao, bất quá cũng chỉ là ‘nhà giàu mới nổi’ mà thôi. Những người trước mắt này, mới thật sự là những người nắm giữ mạch máu thế giới. Ông của quá khứ, đừng nói nhận được thiệp mời, ngay cả loại tụ họp đẳng cấp cao như vậy cũng chưa từng nghe nói qua.

 

 

Mà hiện tại ông rốt cuộc cũng được công khai đứng ở đây, hết thảy là nhờ vào ‘vầng sáng’ của đứa con trai thứ hai không có chí tiến thủ của bản thân. Nghĩ đến đây, Ngô Dung lại không khỏi nhớ tới đứa con lớn nhất từng khiến cho mình rất tự hào, trong mắt lóe lên một tia ảm đạm, sau đó nhanh chóng chấn định lại.

 

 

Vòng luẩn quẩn sở dĩ trở thành vòng luẩn quẩn, là bởi vì bên trong luôn có một số ít những gương mặt cố định. Trên du thuyền, thương nhân, chính khách, đại lão, không phân biệt quốc tịch nhân chủng, vô cùng tự nhiên đều tụ tập lại trong vòng tròn luẩn quẩn này. Một nhà Ngô Diệp đối với những người này mà nói tuyệt đối là gương mặt vô cùng mới mẻ. Một vài người yêu thích kết giao chủ động bưng ly rượu tới cùng bọn họ chào hỏi, hy vọng trong khoảng thời gian trước khi thuyền cập bến này sẽ thu hoạch được một ít tin tức hữu dụng.

 

 

Ngô Dung cùng Hà Uyển Thục đều là cao thủ giao tiếp, tuy rằng không có bối cảnh thâm sâu như những người này, nhưng tốt xấu gì cũng từng gặp qua không ít đại nhân vật, thiên nam địa bắc đều có thể tán gẫu vài câu, thái độ không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh, gây ấn tượng tốt với không ít người. Cho dù cuối cùng tìm hiểu được nhà bọn họ chỉ mở một xưởng thực phẩm ‘nho nhỏ’, cũng không ai coi khinh bọn họ. Vào lúc này có thể xuất hiện trên du thuyền, đều là tinh anh trong tinh anh, mọi người cũng có đủ lý do để tin tưởng, Triệu Trình Viễn sẽ không mời người vô dụng.

 

 

Rất nhanh, suy đoán của những người này liền được chứng thực.

 

 

Từ Trung Nguyên một thân đạo bào cũ kỹ, Viên Mộc một thân tăng bào [1] màu xám, cùng với cảnh tượng hết sức xa hoa trên du thuyền hoàn toàn không phù hợp. Hai người chậm rãi đi tới, bầu không khí xung quanh liền trầm tĩnh lại, nhóm đại nhân vật ngày thường mũi cao hơn trán không ai bì nổi trong mắt lập tức tràn ra kính sợ.

 

 

* mũi cao hơn trán: chỉ những người cao ngạo

 

 

“Từ trưởng lão, Viên Mộc trưởng lão, biệt lai vô dạng.” Ngô Diệp thấy hai người bọn họ đi tới trước mặt, rõ ràng là hướng về phía hắn, liền nho nhã mở lời tiếp đón.

 

 

* biệt lai vô dạng: hi vọng bạn vẫn khoẻ từ sau khi chúng ta chia tay

 

 

Từ Trung Nguyên lắc lắc phất trần, cúi đầu hạ mi mắt: “Ngô tiểu hữu, biệt lai vô dạng.”

 

 

Viên Mộc thấp giọng hô a di đà phật, cười nói: “Ngô tiểu hữu, biệt lai vô dạng, Triệu lão còn mời tới đây một vài lão bằng hữu, không biết Ngô tiểu hữu có hứng thú qua ngồi với chúng ta hay không?”

 

 

Ngô Diệp nghĩ nghĩ, so với đứng ở đây cùng đám người giảo hoạt này anh đến tôi đi lục đục với nhau, hắn càng muốn diện kiến vài vị ‘lão bằng hữu’ của Viên Mộc. Không biết những người đó so với Từ – Viên hai người, có thể hay không càng thêm lợi hại hơn một chút.

 

 

“Được, vậy cùng đi đi.”

 

 

Ngô Diệp vừa nói xong, Từ Trung Nguyên cùng Viên Mộc đồng thời làm ra tư thế mời, tư thái kia thấy thế nào cũng lộ ra một ít cung kính.

 

 

Cung kính? Đang nói giỡn đi? Viên Mộc cùng Từ Trung Nguyên, bọn họ chính là những nhân vật giống như lão thần tiên trong truyền thuyết, là những lão quái vật cho dù có tiền có thế cũng chưa chắc gặp mặt được, như thế nào có thể đối với một tiểu tử non choẹt chưa trưởng thành lộ ra cung kính?

 

 

Ánh mắt người xung quanh sáng ngời như đèn pha nhìn chằm chằm Ngô phụ cùng Ngô mẫu, chẳng khác nào nhóm yêu quái nhìn thấy Đường Tăng.

 

 

“Cha mẹ, hai người đi cùng không?” Ngô Diệp cũng phát hiện ra ánh mắt cuồng nhiệt của những người kia, có chút không yên lòng để cha mẹ một mình đứng tại đây.

 

 

Ngô Dung là một người giỏi nắm bắt cơ hội, trên du thuyền này, tùy tiện một người, không nói đến địa vị xã hội của ông bây giờ, cho dù là thân phận trước kia cũng có khó gặp mặt một lần. Mà hiện tại, ông không cầu cùng ai đó có mối quan hệ thân thiết, chỉ cần khiến cho những người này nhớ mặt, đối với sự nghiệp tương lai của Ngô gia bọn họ, cũng đã rất tốt.

 

 

Ngô Dung khoát tay: “Không cần, con cùng Từ đại sư và Viên Mộc đại sư đi chơi… à không phải, đi tán gẫu đi. Ta với mẹ con ở bên ngoài tùy tiện đi dạo là được rồi, không cần quan tâm hai người chúng ta.”

 

 

Hà Uyển Thục cũng gật đầu, Ngô Diệp không miễn cưỡng, cùng hai người Viên Mộc tiến vào trong thang máy, đi lên tầng cao nhất.

 

 

Bọn họ vừa đi, bên ngoài quả thực nổ tung.

 

 

Vài vị đại lão trong thương giới vừa rồi còn cùng Ngô Dung tán gẫu hợp ý không khỏi vội vàng hỏi: “Quý công tử cùng Từ đại sư bọn họ thoạt nhìn quan hệ không tầm thường a.”

 

 

Ngô Dung nói đùa: “Tàm tạm, tàm tạm, chỉ là nói chuyện khá hợp mà thôi.”

 

 

Nói chuyện khá hợp? Lừa quỷ sao! Ngô Diệp bộ dạng không giống người tu đạo, nhưng nhìn tư thế vừa rồi của hai vị đại sư, rõ ràng là tiến đến để cùng Ngô Diệp tán gẫu… Quả nhiên đi, khó trách Triệu lão gia tử lại mời một nhà bọn họ lên thuyền!

 

 

Đại lão thương nhân cúi đầu nhấp một ngụm rượu, lại ngẩng đầu lên, thái độ so với vừa rồi càng thêm vài phần nhiệt tình chân thành. Vài người khác cũng chú ý đến một màn vừa rồi, đều vây quanh lại đây, cùng Ngô Dung ‘nói chuyện phiếm’. Ngô Dung cũng là một kẻ giảo hoạt lăn lộn trong thương trường vài thập niên, anh đến tôi đi ứng phó thập phần khéo léo, cấp cho không ít người ấn tượng tốt. Đợi tới khi buổi đấu giá được mở màn, trong tay ông đã thu được không ít danh thiếp tư nhân.

 

 

Danh thiếp nho nhỏ thiết kế không chút nào thu hút, nhưng tại thời khắc mấu chốt, sẽ phát huy tác dụng khó có thể tưởng tượng.

 

 

Ngô Dung cũng không ngờ, một lần nhất thời nảy sinh ý nghĩ muốn đến Triệu gia thăm hỏi, thế nhưng sẽ thu được nhiều lợi ích đến như vậy. Một thế giới mới, nối thẳng tới đại môn của đỉnh kim tự tháp, đã chậm rãi mở ra trước mặt ông.

 

 

Nhóm ‘lão bằng hữu’ của Viên Mộc đều là những tiên thiên cao thủ có thể đếm được trên đầu ngón tay của quốc nội, bất quá bọn họ cũng giống như Viên Mộc cùng Từ Trung Nguyên, công lực xuất ra còn kém một chút, cùng Ngô Diệp… hoàn toàn không phải một cấp bậc. Đối mặt với thăm dò của đám lão quái vật này, Ngô Diệp thoải thoải mái mái hóa giải. Thời điểm có người rốt cuộc nhịn không được hỏi hắn về vấn đề sư môn, Ngô Diệp vòng vo không ngừng, cắn chết không chịu tiết lộ danh tính của sư phụ mình. Nhìn khuôn mặt búp bê xinh đẹp lộ ra vẻ vô tội kia, khiến cho một đám lão quái vật đủ tuổi làm ông nội của hắn không khỏi hoài nghi bản thân có phải hay không đang bắt nạt người ta, cuối cùng chỉ đành buông tay đề tài này.

 

 

Thế nhưng qua chuyện này Ngô Diệp lại biết được một cái tên hoàn toàn xa lạ —– Đồng Hoàng. Thời điểm nhóm lão quái vật nhắc đến cái tên này, trong mắt đều lộ ra thần sắc kính ngưỡng, cho dù Ngô Diệp luôn mồm phủ nhận, một bộ phận trong số bọn họ đã nhận định Ngô Diệp chính là đồ đệ của Đồng Hoàng.

 

 

Dù sao hắn không hề thừa nhận, những người này nếu đã thích bổ não liền cứ việc bổ não đi, tự lột da hổ cũng không sai. Ngày nào đó da hổ bị xé rách, Đồng Hoàng thật sự tìm đến cửa, ngược lại hắn cũng chưa từng tự nhận cái gì, hoàn toàn đều do những lão quái vật này tự bổ não, liên quan rắm gì đến hắn. Nếu muốn đánh một trận, hắn cũng không sợ Đồng Hoàng kia, võ công chiêu thức gì đó thì không biết, nhưng hắn có được dị năng, còn có nhẫn không gian có thể đảm đương kho ám khí, nhiều thủ đoạn như vậy không tin không thể làm gì được một kẻ thuần khiết chỉ là võ giả. Đối với Đồng Hoàng, nhị thiếu trong lòng có chút mong chờ nho nhỏ, nếu hắn có thể đả bại Đồng Hoàng, như vậy về sau hắn chính là cao thủ đệ nhất võ đạo ngôn chính danh thuận, quả thực không phải trâu bò bình thường. Chỉ tưởng tượng thôi cũng có cảm giác huyết quản sôi lên!

 

 

* tự lột da hổ: tự mình tìm kiếm lý do để biện minh cho một chuyện gì đó vượt qua sức tưởng tượng của bản thân

 

 

Tại khi nhị thiếu đang chìm trong ảo tưởng nhiệt huyết không bờ bến, buổi đấu giá rốt cuộc cũng mở màn.

 

 

Vài trăm người lục tục đi tới hội trường xa hoa, bởi vì chỗ ngồi của hội trường có hạn, chỉ có những người giao tiền đặt cọc hoặc là những người dựa vào quyền thế mới có thể tiến vào bên trong, những người khác đi theo toàn bộ bị ngăn lại ở bên ngoài.

 

 

Ngô Diệp một phân tiền đặt cọc cũng không giao, trực tiếp mang theo cha mẹ tiến vào bên trong hội trường, còn được ngồi tại hàng trên cùng sắp xếp dành riêng cho những lão quái vật.

 

 

Buổi đấu giá này, Ngô Diệp tổng cộng lấy ra ba vật cấp quốc bảo được làm từ đồ sứ cùng kỳ thạch [2] để tham gia bán đấu giá. Ngoài ra còn có một bộ trang sức cổ dành cho nam được làm từ ngọc lục bảo [3], phân thành: nhẫn, ngọc bội cùng vòng tay, chế tác hết sức tinh mỹ; một bộ trang sức được làm từ hồng bảo thạch [4], phân thành: lắc tay, vòng cổ cùng khuyên tai, màu sắc đỏ rực không một vết tỳ, mỗi một viên bảo thạch đều được tạo hình giống như tự nhiên, kỹ thuật cấp đại sư, không chỉ mê hoặc được những nữ nhân mà ngay cả đám nam nhân không yêu thích trang sức châu báu cũng khó lòng tránh thoát được mị lực.

 

 

Ngô Diệp vốn tưởng rằng năm món đồ mình lấy ra này dù thế nào cũng phải có một vật có thể áp trục, kết quả mở màn không bao lâu, ngưởi chủ trì buổi bán đấu giá bắt đầu lục tục đem những vật này bán đấu giá. Nhìn chung phản ứng trong hội trường cũng không tệ lắm, không khí cạnh tranh cũng khá kịch liệt, cuối cùng hai vật đồ sứ cùng một vật kỳ thạch được một người nổi tiếng của quốc nội dùng 3400$ đoạt đi. Bộ trang sức làm từ ngọc lục bảo được một đại lão thương giới của Thai Thành mua với giá 700$. Bộ trang sức làm từ hồng bảo thạch hiển nhiên càng thêm hợp mắt người phương Tây, Victor kiên quyết không nhường ai, dùng giá 1000W $ chiếm được.

 

 

* áp trục: vị trí gần cuối. Trong một buổi đấu giá, đồ vật đều được sắp xếp theo giá trị từ thấp đến cao, càng ở vị trí gần cuối thì mức quý giá càng lớn

 

 

Năm món đồ được Ngô Diệp lấy ra đều đã bán đi, tổng số tiền lên đến 5100W $, bỏ qua tiền trích phần trăm của Triệu Quân bên kia, hắn ít nhất có thể lấy được tới tay 2.5 triệu. Cộng thêm số tiền vài ngày nay đánh bạc thắng được, tài sản trong tay tăng thêm hơn 3 triệu, cũng đủ duy trì quay vòng tài chính trong khoảng thời gian này.

 

 

1/3 buổi đấu giá là bán đấu giá trang sức cùng đồ cổ đến từ các quốc gia, giai đoạn thứ nhất chấm dứt, hội trưởng nghỉ ngơi trong 10 phút ngắn ngủi, lại bắt đầu đợt bán đấu giá thứ hai.

 

 

Mẹ nó, công khai bán đấu giá vũ khí kiểu mới như vậy thật sự không có vấn đề gì sao? Súng bắn tỉa cải tiến cùng đạn hỏa tiễn có cần bán đắt như vậy không? Cái áo chống đạn siêu mỏng kia còn không sánh bằng trang phục phòng hộ cấp thấp của hắn, cư nhiên có thể bán được với giá trên trời hơn 1000 vạn, đám người kia rốt cuộc có bao nhiêu sợ chết a? Ngay cả nguyên vật liệu chế tạo đạn hạt nhân cũng xuất hiện! Quả thực không khoa học!

 

 

Giai đoạn thứ hai kết thúc, Ngô Diệp xem như hoàn toàn mở mang kiến thức, trang sức đồ cổ gì đó cùng những thứ này hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Hai khẩu súng bắn tỉa đã qua cải tạo kia, Ngô Diệp nhìn mà phát thèm, tính năng mọi mặt đều vượt qua súng bắn tỉa mà hiện tại hắn đang sử dụng. Nếu như có thể lấy được tới tay, bắn tỉa tang thi cấp ba từ khoảng cách 600 mét hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa nếu có thể khắc phục nhược điểm tăng thêm khả năng công kích, thậm chí có thể giết được cả tang thi khổng lồ. Đáng tiếc chính là giá cả quá đắt, vượt quá xa giá trị của súng đạn. Hai khẩu súng bắn tỉa kia sau khi bị vài vị đại lão trong giới buôn bán vũ khí tranh đoạt, cuối cùng rơi vào trong tay của Victor đại tài khí thô.

 

 

* đại tài khí thô: lắm tiền nhiều của

 

 

Nhị thiếu chỉ có thể tự an ủi mình, Victor mua về khẳng định lấy làm hàng mẫu, sớm muộn gì loại vũ khí này cũng sẽ được sản xuất hàng loạt, khi ấy hắn liền vung tiền mua hàng.

 

 

Về phần đạn hỏa tiễn, Ngô Diệp càng thêm tin tưởng ‘sản phẩm của hệ thống’. Hỏa tiễn không chỉ có công năng bám sát mục tiêu mà thời điểm đối phó với tang thi khổng lồ cũng không mất đi sự linh hoạt, hiệu suất rõ ràng cao hơn rất nhiều so với hỏa tiễn bình thường. Sớm biết vậy hắn sẽ không lấy ra đồ cổ, ngược lại đem đạn hỏa tiễn mua được từ hệ thống bán đấu giá, nói không chừng nhóm đại lão buôn bán vũ khí về sau sẽ sản xuất được cho hắn sản lượng lớn. Thật là… sao lại quên mất.

 

 

Trong giai đoạn thứ hai này, trừ bỏ súng bắn tỉa ra, Ngô Diệp còn coi trọng một chiếc áo chống đạn siêu mỏng được làm từ chất liệu đặc thù. Áo chống đạn này tạo hình khép kín, năng lực chống đạn rất mạnh, quan trọng nhất chỉ nặng có 15 cân. Đối với người bình thường mà nói thì khá nặng, nhưng đối với dị năng giả mà nói, chút sức nặng này cơ hồ có thể bỏ qua. Loại áo chống đạn siêu mỏng này không thể chống trọi với tang thi cấp ba, nhưng có thể chịu được đòn công kích của tang thi cấp một cùng cấp hai. Nếu có thể phát triển rộng tại Lam Thành, không chỉ kiếm được một phần tiền lớn, mà còn tăng cao khả năng tồn tại của liệp thi giả.

 

 

Cũng may áo chống đạn rơi vào trong tay của Victor, chờ buổi đấu giá kết thúc, tìm cơ hội cùng Daniel nói chuyện một chút.

 

 

Ngô Diệp suy nghĩ miên man, giai đoạn cuối cùng của buổi đấu giá cũng được bắt đầu.

 

 

Mở màn chính là một cây nhân sâm ngàn năm.

 

 

Ngô Diệp thích xem thể loại truyện kê huyết, nhân sâm ngàn năm tuyệt đối là tồn tại được nhắc tới rất nhiều. Nhân sâm trong buổi đấu giá này là một cây được bảo tồn thập phần hoàn hảo, kích thước cũng rất lớn, xa xa cũng có thể thấy được vài phần ‘hình người’, vừa nhìn đã biết chính là thứ tốt. Quốc nội hai năm trước cũng có một cây nhân sâm 325 năm tuổi đào được trên núi hoang được mang ra bán đấu giá, giá trị lên tới 1000 vạn, mà cây nhân sâm ngàn năm này rõ ràng giá trị lớn hơn rất nhiều.

 

 

* kê huyết: hăng tiết gà, dùng để chỉ việc gì đó rất phấn khích, kích thích nhiệt huyết và hưng phấn trong long

 

 

* truyện kê huyết: chỉ mấy bộ truyện gây cho người đọc phấn khích

 

 

Không khí trong hội trường lập tức trở nên sôi nổi hơn. Đối với đại đa số những người có mặt tại đây mà nói, đồ cổ trang sức gì đó chỉ là chút đồ dệt hoa trên gấm, súng ống đạn dược rõ ràng không phải ‘đồ ăn’ được bọn họ ưa chuộng, chỉ có dược vật cứu mệnh kéo dài tuổi thọ mới là theo đuổi lớn nhất.

 

 

* dệt hoa trên gấm: làm tôn lên một cái gì đã có sẵn

 

 

Sợ chết cùng cầu sinh là thiên tính của nhân loại, cái chết chính là kẻ địch của có tiền có thế. Không tiền không quyền tính toán làm gì, dù sao cũng chỉ có một cái mệnh tiện, muốn thế nào chả được. Nhưng thử nghĩ mà xem, một kẻ vừa có tiền lại vừa có quyền, hắn ta nắm giữ trong tay sinh tử của vô số người, lại không có cách nào khống chế được sinh lão bệnh tử của bản thân, đây là một chuyện cỡ nào đáng sợ cỡ nào khó tiếp nhận?

 

 

Bọn họ không muốn chết, càng có tiền càng có quyền thì lại càng không muốn chết. Trong lịch sử của nhân loại, có rất nhiều vị đế vương chết ở trên ba chữ ‘cầu trường sinh’. Tần Hoàng Hán Vũ là nhân vật cỡ nào anh vĩ bất phàm, bọn họ thực sự không nhìn thấu trò xiếc của đám đạo sĩ lừa đảo kia hay sao? Bọn họ thực sự không biết trong đan được có độc hay sao? Tại trong sâu thẳm nội tâm bọn họ khẳng định nhìn ra được, nhưng vẫn không thể cự tuyệt hai chữ ‘trường sinh’ đầy hấp dẫn.

 

 

Không có người nào đứng trên đỉnh của kim tự tháp lại nguyện ý buông ra tài phú quyền thế của bản thân.

 

 

Những người hiện tại tham gia cạnh tranh đấu giá này, tại trên một lĩnh vực nào đó, bọn họ chính là vương giả. Bọn họ cùng vương giả thời cổ đại giống nhau, đều hy vọng trường sinh, tốt nhất chính là bất tử.

 

 

Trong màn cạnh tranh gay cấn này, nhân sâm ngàn năm cuối cùng bị một vị đại lão quốc nội cướp được, dùng giá cả 1500$.

 

 

Kế tiếp, lại thêm một ít dược liệu vô cùng quý giá, trong con mắt của Ngô Diệp, nhất nhất bị mua đi với giá cao chót vót.

 

 

Bất tri bất giác buổi đấu giá đã tới thời gian gần cuối, vật thứ nhất được mang lên chính là một gốc thực vật có màu trắng kỳ dị, cao ước chừng nửa thước. Bề ngoài giống với một bồn cây nhỏ, phi thường xinh đẹp, mang theo sinh mệnh cường đại nhưng không có sức sinh sản. Hàng năm chỉ nở hoa một lần, mỗi lần nở chín đóa, đóa hoa cực kỳ mỹ lệ. Hoa kỳ kéo dài đến tháng bảy, đóa hoa đỏ như máu sẽ phân bố ra một loại mùi rất đặc thù, theo xét nghiệm, có tác dụng dưỡng khí an thần. Bên trong đóa hoa có chứa độc tố gây hại đến thần kinh, không thể ăn, giá khởi điểm là 50W $.

 

 

Hệ thống vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên tuyên bố nhiệm vụ tùy cơ: [Mua cây sinh mệnh.]

 

 

Cái gì? Cây sinh mệnh?! Nhị thiếu chấn động, nghe thật… thật quý giá a!

 

 

~ ~ ~ ~ ~

 

 

[1] tăng bào:

 

[2] kỳ thạch:

 

[3] ngọc lục bảo: hay còn được gọi là Bích ngọc / Emerald, là một loại khoáng vật berin của berili có màu xanh với các sắc độ của màu lục và màu lục hơi ngả sang màu lam. Màu xanh của ngọc lục bảo xuất phát từ hàm lượng nhỏ crôm và đôi khi cả vanađi trong khoáng vật

 

[4] hồng bảo thạch: hay còn được gọi là Hồng ngọc / Rubin / Ruby, là một loại đá quý thuộc về loại khoáng chất corundum. Chỉ có những corundum màu đỏ mới được gọi là hồng ngọc, các loại corundum khác được gọi là sapphire. Màu đỏ của hồng ngọc là do thành phần nhỏ của nguyên tố crôm lẫn trong ngọc tạo nên

 

 

 

___________________